Bố dượng cu to vét máng cho tôi phê quá

Hoàng hiền lành, yêu thương Thư hết mực, luôn lo cô vất vả từ lúc mang thai đến giờ, những lời anh dặn như sợi dây vô hình níu cô lại với tình yêu sâu đậm của hai người. Chiếc áo sơ mi xanh nhạt phẳng phiu ôm lấy thân hình săn chắc, anh bước ra sân, quay lại ôm Thư từ sau, tay vòng qua eo cô, hơi thở ấm áp phả vào gáy:
“Vợ yêu, anh đi làm đây, em ở nhà chăm con cẩn thận nha”. Anh Nam… đừng quay mà, em… xin anh… nếu chồng em biết thì em… chết… mất. Nam cao gầy, mắt sắc, giọng trầm, luôn mặc áo blouse trắng phẳng phiu, từng là bác sĩ tận tâm trong mắt Thư khi mới gặp, lúc cô còn ngây ngô tin rằng anh ta chỉ muốn tốt cho mình và thai nhi. Anh Nam… đừng quay mà, em… xin anh… nếu chồng em biết thì em… chết… mất. Gặp anh chút được không?” Lời nhắn như mũi dao đâm vào lòng, Thư giật mình, tay run run cầm điện thoại, ngón cái lướt qua màn hình, lòng rối như tơ vò. Điện thoại trên bàn gỗ rung nhẹ, cắt ngang dòng suy nghĩ của Thư, màn hình sáng lên dòng tin nhắn từ Nam – bác sĩ phụ khoa, 35 tuổi, từng khám thai cho cô ở phòng khám Hoa Sen cách nhà hai con đường: “Thư, anh nhớ em, lâu quá không gặp, em